Thứ Bảy, 29 tháng 2, 2020

'Vaccine' nào cứu doanh nghiệp khỏi dịch Covid-19

Dịch Covid-19 đang khiến các doanh nghiệp nội địa lao đao, từ khối dịch vụ, thương mại tới sản xuất. Kết quả khảo sát vừa hoàn thành của Cục Công nghiệp (Bộ Công Thương), Phòng Thương mại & Công nghiệp Việt Nam (VCCI) cho thấy, nhiều doanh nghiệp sản xuất công nghiệp, điện tử, ôtô hay dệt may... chỉ còn đủ nguyên liệu sản xuất trong tháng 3 hoặc sang đầu tháng 4.

"Họ sẽ khó có khả năng cầm cự nếu tình hình không sáng sủa hơn vì trữ nguyên liệu cho sản xuất chỉ đủ dùng vài ba tuần tới", ông Vũ Tiến Lộc – Chủ tịch Phòng Thương mại & Công nghiệp Việt Nam (VCCI) lo lắng.

Ngoài thiếu nguyên liệu, doanh nghiệp đứng trước nguy cơ mất khách, đơn hàng. Họ cũng khó có khả năng giữ những công đoạn của chuỗi giá trị toàn cầu đã dày công xây dựng trong hàng thập kỷ.

"Trong ngắn hạn cần có biện pháp cấp bách hỗ trợ doanh nghiệp. Các ngân hàng nên cơ cấu lại khoản vay, giãn thời gian trả nợ vay; hay miễn, giãn, giảm thuế cho các doanh nghiệp ở giai đoạn khó khăn về tài chính", Chủ tịch VCCI nói.

Thậm chí ông Lộc còn đề xuất Chính phủ lập một tổ công tác đặc biệt hỗ trợ doanh nghiệp bị ảnh hưởng bởi Covid-19, với nhiệm vụ trọng tâm là xử lý dứt điểm 25 điểm chồng chép trong pháp luật kinh doanh, đầu tư; đơn giản hoá ít nhất 20% điều kiện kinh doanh, thủ tục hành chính trong kiểm tra chuyên ngành.

Công nhân một công ty may tại Thái Nguyên đang cắt vải tạo mẫu, ngày 7/2. Ảnh: Ngọc Thành

Công nhân một công ty may tại Thái Nguyên đang cắt vải tạo mẫu, ngày 7/2. Ảnh: Ngọc Thành

Đồng ý cần có ngay giải pháp hỗ trợ doanh nghiệp trước "cơn bão" Covid-19, tại cuộc họp giữa tuần này, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã đề nghị Bộ Tài chính nghiên cứu chính sách giãn, hoãn tiền thuế, chậm nộp như thế nào để tạo điều kiện cho hoạt động sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp.

Chia sẻ với VnExpress , Bộ trưởng Tài chính Đinh Tiến Dũng cho biết cơ quan này đang rà lại các văn bản, quy định để trên cơ sở đó đưa ra đề xuất với Chính phủ các mức miễn, giảm thuế cụ thể với các đối tượng doanh nghiệp. Dự kiến khoảng 2 tuần nữa những đề xuất cụ thể sẽ được trình Chính phủ.

Nhiều Bộ, ngành khác cũng đã có phương án chủ động tháo gỡ khó khăn cho doanh nghiệp . Trước thực tế thiếu nguyên liệu sản xuất của doanh nghiệp dệt may, da giày, điện tử..., Bộ trưởng Công Thương Trần Tuấn Anh "lệnh" cho các thương vụ Việt Nam ở nước ngoài tìm kiếm, cung cấp danh sách các nhà phân phối, sản xuất xuất khẩu nguyên phụ liệu và hỗ trợ các doanh nghiệp kết nối với nhà cung cấp nước ngoài.

Bộ này cũng đề nghị Bộ Giao thông Vận tải, Bộ Tài chính rà soát các loại thuế, phí, giảm giá BOT, phí cầu đường, phí lưu giữ phương tiện, thuế nhiên liệu bay... với các doanh nghiệp vận tải, để tháo nút thắt cho thương mại biên giới với Trung Quốc. Các hãng tàu, hãng vận tải cũng được đề nghị giảm giá dịch vụ vận chuyển hàng hoá, phí dịch vụ tại cảng cho các doanh nghiệp sản xuất, logistic.

Còn ở góc độ tiền tệ, đầu tuần này loạt ngân hàng thương mại đã lần lượt tung ra gói tín dụng hỗ trợ doanh nghiệp thiệt hại do Covid-19. Đây là động thái sau chỉ đạo của Ngân hàng Nhà nước, yêu cầu các ngân hàng thương mại xem xét khoanh nợ, miễn, giãn thời gian trả nợ, cơ cấu lại nợ vay cho các doanh nghiệp đến hết 31/3.

Nhưng khó khăn của doanh nghiệp lúc này, là thị trường, chứ không phải vốn hay thuế, theo ông Lê Xuân Nghĩa – thành viên Hội đồng tư vấn chính sách tài chính – tiền tệ quốc gia. Ông cho rằng, chính sách tín dụng thời điểm này là cần hỗ trợ cơ cấu lại nợ "đúng địa chỉ", tránh quá đà, mất kiểm soát.

Không cho rằng một gói kích cầu lúc này sẽ là "liều thuốc tránh cho nền kinh tế suy giảm", Nguyên Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam Trần Đình Thiên nói, "lòng tin chính là động lực, là vaccine giúp ngăn suy giảm kinh tế, duy trì tăng trưởng trong bối cảnh hiện nay".

"Người dân có lòng tin họ sẽ tiếp tục tiêu dùng, phiên dịch không thắt chặt hầu bao, từ đó duy trì được sức mua của thị trường nội địa, mở ra cơ hội cho doanh nghiệp làm ăn. Doanh nghiệp tin họ sẽ tìm cách mở rộng thị trường, tìm kiếm nguồn nguyên liệu, thị trường mới", ông nhận xét.

Ông Trần Đình Thiên nói, hỗ trợ doanh nghiệp không phải Chính phủ bơm ra bao nhiêu tiền cứu họ, mà cởi bỏ được nút thắt, điễm nghẽn nào trong cơ cấu kinh tế, quản lý doanh nghiệp. Miễn, giảm thuế hay cơ cấu lại nợ vay cho doanh nghiệp là cần thiết, nhưng chỉ có ý nghĩa tức thời, không thể giải toả hết khó khăn. Về phía doanh nghiệp, nếu chỉ trông chờ vào gói hỗ trợ từ Chính phủ lúc này như "chỗ dựa duy nhất thì không nên".

"Bất kỳ sự hỗ trợ nào cũng chỉ là trợ lực bên ngoài, doanh nghiệp phải có lòng tin vượt qua và vượt lên khó khăn và nhiệm vụ của Chính phủ lúc này là chống dịch hiệu quả để gây dựng lại lòng tin đó", ông Thiên nhấn mạnh.

Nhiều đề xuất hỗ trợ cũng được đưa ra gần đây, thậm chí có ý kiến còn cho rằng Việt Nam cần một gói kích cầu kinh tế, giống các nước đang làm và coi đây là vaccine chống suy giảm kinh tế. Nhưng "vẫn còn quá sớm nói tới một gói kích cầu lúc này", Tiến sĩ Võ Trí Thành – Viện trưởng Viện Nghiên cứu chiến lược thương hiệu và cạnh tranh, nói với VnExpress .

Theo ông Thành, trong những trường hợp này chính sách tài khoá nên được ưu tiên hơn là tiền tệ. "Cái doanh nghiệp cần, thực ra lúc nào cũng cần là thị trường. Chính phủ nên xem xét sử dụng công cụ thuế và đầu tư công nhằm hỗ trợ tổng cầu", ông nói.

Đồng tình, Tiến sĩ Cấn Văn Lực – chuyên gia kinh tế trưởng Ngân hàng BIDV coi nhiệm vụ ưu tiên số 1 hiện nay là "phòng chống dịch Covid-19 hiệu quả". Các gói chính sách kinh tế hướng đến hỗ trợ ổn định, khắc phục khó khăn, vượt qua cú sốc về cả phía cung và cầu, cũng như chuẩn bị tốt nhất để tạo đà phục hồi mạnh ngay sau khi dịch bệnh kết thúc.

Ngoài ra, Chính phủ cũng cần đẩy mạnh giải ngân đầu tư công, nhất là dự án lớn, các dự án đầu tư cơ sở hạ tầng đã được phê duyệt theo kế hoạch. "TP HCM, Hà Nội cần đẩy nhanh tiến độ rà soát, thanh, kiểm tra các dự án bất động sản để sớm quyết định cho phép triển khai hay không", ông Lực nêu quan điểm.

Anh Minh

Người TQ rơi nước mắt vì "cuộc đoàn tụ bên lề đường": Nữ y tá không dám gần chồng con, ngồi xổm ăn vội đồ ăn mẹ chồng chuẩn bị

Vào ngày 19/2, hình ảnh "ngồi xổm ăn trên mặt đất" đầy cảm động của nữ y tá Trung tâm Y tế thị trấn Điếm Tử, huyện Vân Tây (Hồ Bắc) đã dậy sóng mạng xã hội Trung Quốc.

Theo Nhật báo Hồ Bắc (Trung Quốc), nữ y tá trong ảnh là Giang Thế Nga. Vào sáng ngày 19/2, xe cứu thương chở Giang Thế Nga và các đồng nghiệp đã đi ngang qua nhà cô.

Do 25 ngày liền không về nhà nên hôm đó, cô gọi điện, yêu cầu chồng đưa cậu con trai 9 tháng tuổi xuống dưới nhà để cô có thể nhìn con một lúc. Mẹ chồng cô nhận được tin, cũng vội vã nấu một bát sủi cảo cho con dâu.

Người TQ rơi nước mắt vì cuộc đoàn tụ bên lề đường: Nữ y tá không dám gần chồng con, ngồi xổm ăn vội đồ ăn mẹ chồng chuẩn bị - Ảnh 1.

Một chiếc xe cứu thương mới được trao tận tay nữ y tá Giang Thế Nga.

Để tránh lây nhiễm virus corona , người chồng - mặc nguyên đồ ngủ và cậu phiên dịch con trai chỉ có thể yên lặng ngồi cách khoảng 1m, nhìn cô ăn vội bát sủi cảo.

Trong khi đó, chia sẻ với báo Tân Khoái (Quảng Đông), nữ y tá Giang Thế Nga cho biết, sau khi dịch bệnh xảy ra, cô bắt đầu ở lại bệnh viện từ ngày mùng 2 Tết đến nay, con trai mới 9 tháng tuổi, còn chưa biết nói.

Nữ y tá không dám về nhà, cũng không dám lại gần chồng con nên người nhà chỉ có thể đứng xa xa cách đó nhìn cô ăn, cả khoảng thời gian đó không có bất cứ giao tiếp nào.

Sau khi truyền thông Trung Quốc đăng tải hình ảnh "đoàn tụ bên lề đường" của gia đình cô, có đơn vị muốn gửi tặng cô 10.000 NDT. Tuy nhiên, cô cho biết, cô không muốn tiền thưởng, cô chỉ muốn một chiếc xe cứu thương mới. " Nó sẽ giúp bệnh viện của chúng tôi vận chuyển bệnh nhân nhanh chóng hơn ".

Sau đó, một chiếc xe cứu thương mới trị giá 20.000 NDT đã được trao tận tay nữ y tá Giang Thế Nga.

Cô gái Hàn Quốc nhiễm virus corona nhổ nước bọt vào nhân viên y tế khi được đưa đến bệnh viện

Theo tờ Yonhap đưa tin, trong quá trình làm việc để chuyển một bệnh nhân nữ ở độ tuổi 20 đến Trung tâm Y tế Daegu lúc 3h sáng ngày 28/2, giữa cô gái và nhân viên y tế (44 tuổi) đã xảy ra mâu thuẫn. Cô gái này sau đó đã chửi mắng các y tá và nhổ nước bọt vào một nhân viên y tế. 

Điều đáng ngại là nữ bệnh nhân đã  làm xét nghiệm ngày 23/2 và được xác nhận dương tính với Covid-19 vào ngày 25 vừa qua . Ngay sau đó, nhân viên y tế nói trên cũng đã được đưa đi xét nghiệm và cách li. Hành động mất kiểm soát của cô gái đã khiến nhiều người bất bình trong bối cảnh dịch bệnh đang lan rộng tại Hàn Quốc, và Daegu cũng được xem là "tâm dịch" của đất nước.

Một quan chức của công đoàn Dalsung, thành phố Daegu cho hay: "Chúng tôi đang xem xét ý kiến của nhân viên bị bệnh nhân nhổ nước bọt và dự định đưa vụ việc trên ra tòa án vì hành động chống lại nhân viên nhà nước trong khi đang thi hành công vụ".

Cô gái Hàn Quốc nhiễm virus corona nhổ nước bọt vào nhân viên y tế khi được đưa đến bệnh viện - Ảnh 1.

Đến sáng ngày 29/2, Hàn Quốc xác nhận 594 ca nhiễm dịch vụ biên dịch Covid-19 mới, nâng tổng số bệnh nhân trên toàn quốc lên 2.931 trường hợp. Đây được xem là mức tăng lớn nhất tại Hàn Quốc tính tới thời điểm này. 

Theo Cơ quan Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Hàn Quốc thông báo, trong số đó có đến h ơn 90% trường hợp nhiễm mới từ tỉnh Daegu, tâm dịch của Hàn Quốc, và tỉnh kế cận Bắc Gyeongsang.  Ngoài ra, còn có thêm 3 trường hợp thiệt mạng do nhiễm virus SARS-COV-2, nâng tổng số ca tử vong ở Hàn Quốc lên con số 16. Ba trường hợp này là 3 bệnh nhân nữ ở Daegu.

(Theo Yonhap)

1977 Vlog lại tung siêu phẩm, dân tình hả hê vì có cả loạt quote mặn như muối biển đem đi cà khịa

Sau 1 thời gian dài khiến dân tình chờ đợi mòn mỏi, nhân ngày đặc biệt (29/2), 1977 Vlog đã ra mắt clip thứ 7 với tựa đề "Chiếc lá cuối cùng – Quyền năng đất dịch vụ biên dịch mẹ". Khác với những clip trước đây, sản phẩm lần này của anh em Trung Anh - Việt Anh lấy cảm hứng từ một tác phẩm nước ngoài là "Chiếc lá cuối cùng" của tác giả O. Henry chứ không dựa trên những tác phẩm văn học Việt Nam nữa.

Tuy nhiên, dù là văn học trong nước hay ngoài nước thì 1977 Vlog vẫn duy trì được sức hút của mình. Chỉ 3 tiếng sau khi đăng tải, clip đã nhận về gần 500k lượt xem với hơn 137k lượt like trên Youtube. Trên Facebook, lượng tương tác cũng khủng không kém với 140k like, 8,6k comment và 16k share.

1977 Vlog lại tung siêu phẩm, dân tình hả hê vì có cả loạt quote mặn như muối biển đem đi cà khịa - Ảnh 1.

Các bạn đã xem clip mới của chúng mình chưa?

Và như mọi khi, Trung Anh - Việt Anh tiếp tục đem đến cho dân mạng "đặc sản" cộp mác 1977 Vlog: những câu cà khịa cực mạnh. Còn chờ gì nữa mà không save về ngay để đem đi rải ở khắp nơi nhỉ?

Thể thao mạo hiểm (danh từ): Hành động đi trêu điên hội cục súc.

1977 Vlog lại tung siêu phẩm, dân tình hả hê vì có cả loạt quote mặn như muối biển đem đi cà khịa - Ảnh 2.

Gắt chưa??

1977 Vlog lại tung siêu phẩm, dân tình hả hê vì có cả loạt quote mặn như muối biển đem đi cà khịa - Ảnh 4.

Chẳng biết ai giết ai trước nhưng mà hút thuốc là tự hại thân mình thì rõ rành rành rồi.

1977 Vlog lại tung siêu phẩm, dân tình hả hê vì có cả loạt quote mặn như muối biển đem đi cà khịa - Ảnh 6.

Mang câu này đi xách mé hội FA thì vui phải biết.

1977 Vlog lại tung siêu phẩm, dân tình hả hê vì có cả loạt quote mặn như muối biển đem đi cà khịa - Ảnh 8.

Một câu nói thôi mà gợi quá nhiều sự tò mò và trí tưởng tượng đấy nhé!

1977 Vlog lại tung siêu phẩm, dân tình hả hê vì có cả loạt quote mặn như muối biển đem đi cà khịa - Ảnh 10.

Mắng người khác một cách văn minh đây nè!

1977 Vlog lại tung siêu phẩm, dân tình hả hê vì có cả loạt quote mặn như muối biển đem đi cà khịa - Ảnh 12.

Trước những pha cà khịa cực gắt đến từ "vị trí" của 1977 Vlog, dân tình đã để lại vô số bình luận khen ngợi và thích thú:

- Khối lượng thông tin đồ sộ, nhịp sống của cả thế giới được tổng hợp trong video này. Nể!

- Like và comment cái rồi xem vì biết kiểu gì cũng hay.

- Không những kịch bản hay mà còn có dàn diễn viên phụ mặt hài nữa chứ.

- Xem xong thoả mãn quá!

- Mỗi lần có tập mới là mỗi lần có meme mới.

- Lại thành trend rồi, đem rồi quote này đi cà khịa thì vui phải biết.

Bên cạnh đó cũng có 1 vài ý kiến góp ý với sản phẩm mới nhất của 1977 Vlog: "Phong cách Việt Nam vẫn hợp với các anh hơn", " Có vẻ clip nhạt dần theo năm tháng. Mấy clip đầu mình thấy hay hơn",...

Hiện tại số lượt xem của "Chiếc lá cuối cùng – Quyền năng đất mẹ" vẫn đang tiếp tục tăng lên. Thế nên chắc chắn sản phẩm này cũng sẽ nhanh chóng thu về nhiều triệu view như những clip trước đây của 1977 Vlog mà thôi.

Nam diễn viên "lột xác" thành hot boy sau khi bị bạn bè bắt nạt vì quá béo, ngắm ảnh tốt nghiệp đố fangirl nào nhận ra!

Từ lâu việc đọ sắc thông qua những bức hình tốt nghiệp đã được xem là một trong những phép thử nhằm đánh giá đẳng cấp nhan sắc của dàn sao Hàn đình đám. Bởi thời đó ai cũng ngố ngô quê quê, các đường nét trên khuôn mặt hầu như đều nguyên vẹn nhất. Không trang điểm, không diện quần áo lộng lẫy, chắc hẳn những kiểu ảnh ngố tàu xa xưa sẽ trở thành tấm ảnh quý không chỉ với bản thân ngôi sao mà còn với cả fandom.

Mới đây, dân mạng được dịp phát cuồng trước hình ảnh tốt nghiệp cấp 3 của Kang Ha Neul . Gương mặt điển trai cùng đôi mắt sáng khiến anh chàng được nhiều người nhận xét giống y chang "hoàng từ bước ra từ truyện tranh". Không ngạc nhiên khi Kang Ha Neul luôn nằm trong top các mỹ nam được yêu thích nhất điện ảnh Hàn.

Nam diễn viên lột xác thành hot boy sau khi bị bạn bè bắt nạt vì quá béo, ngắm ảnh tốt nghiệp đố fangirl nào nhận ra! - Ảnh 1.

Ảnh tốt nghiệp điển trai đúng kiểu hot boy "thanh xuân vườn trường" của nam diễn viên.

Nam diễn viên lột xác thành hot boy sau khi bị bạn bè bắt nạt vì quá béo, ngắm ảnh tốt nghiệp đố fangirl nào nhận ra! - Ảnh 2.

Vẻ thư sinh, điển trai của Kang Ha Neul khiến bao nữ sinh cùng khóa phải xao xuyến.

Thời đi học, Kang Ha Neul từng nặng đến 100 kg và mắc triệu chứng sợ xã hội. Đó cũng là thời điểm, nam diễn viên là nạn nhân của bạo lực học đường vì ngoại hình không đẹp mắt. Điển hình là lúc anh chuẩn bị dùng bữa trưa thì bất ngờ nhìn thấy mẩu giấy với dòng chữ gây tổn thương: " Tao dịch vụ biên dịch đã ăn bữa trưa của mày, nếu không thì mày sẽ mập lên nữa ". Sau đó nam diễn viên đã vô cùng đau khổ và lao ngay vào tập luyện để mong có được thân hình thon gọn như bao người.

Ít ai biết rằng anh chàng Kang Ha Neul từng bị bắt nạt thời đi học vì ngoại hình quá khổ.

Kang Ha Neul ngày càng khiến "mọt phim" Hàn mê mệt bởi tài năng diễn xuất và gu chọn phim nào nổi phim đấy. Từ núp dưới cái bóng của Lee Min Ho trong bộ phim The Heir, anh chàng vươn lên trở thành "trai quê quốc dân" với bảo chứng miễn nhiễm scandal đời tư. Kang Ha Neul còn chứng minh anh là một nghệ sĩ đa tài khi tham gia thể hiện một số bản nhạc phim. Với bộ phim bom tấn "When the Camellia Blooms" gây sốt xứ Hàn năm ngoái, người hâm mộ đang rất mong đợi những dự án tiếp theo của nam diễn viên.

"Trai quê quốc dân" của điện ảnh Hàn.

Ít ai biết rằng anh chàng từng là nạn nhân của bạo lực học đường và mắc chứng sợ xã hội.

Hiện tại, Kang Ha Neul là bảo chứng rating cho các tác phẩm điện ảnh anh chàng góp mặt.

Hàn Quốc sẽ miễn phí điều trị người Việt nhiễm nCoV

Ngoại trưởng Kang Kyung-wha hôm nay cho biết chính phủ Hàn Quốc đang nỗ lực đối phó, khoanh vùng dịch Covid-19 và "hỗ trợ y tế miễn phí theo tiêu chuẩn WHO đối với công dân Việt Nam tại Hàn Quốc", theo thông cáo ngày 28/2 của Bộ Ngoại giao.

Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh và Ngoại trưởng Kang Kyung-wha có cuộc điện đàm theo đề nghị từ phía Hàn Quốc.

Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh trao đổi về việc Việt Nam dừng miễn thị thực đơn phương với công dân Hàn Quốc từ 0h ngày 29/2 nhằm tăng cường kiểm soát sự lây lan của dịch Covid-19. Công dân Hàn Quốc sử dụng hộ chiếu phổ thông với thị thực phù hợp vẫn được nhập cảnh vào Việt Nam.

Việt Nam đề nghị Hàn Quốc phối hợp chặt chẽ trong công tác chống dịch Covid-19, hỗ trợ công dân và doang nghiệp đang làm ăn, sinh sống tại mỗi nước. Phó Thủ tướng mong muốn hợp tác kinh tế và thương mại giữa hai bên được duy trì bình thường.

Ngoại trưởng Hàn Quốc Kang Kyung-wha. Ảnh: Yonhap.

Ngoại trưởng Hàn Quốc Kang Kyung-wha. Ảnh: Yonhap .

Cục Lãnh sự Bộ Ngoại giao ngày 21/2 khuyến cáo công dân Việt Nam không nên đến các khu vực đang có dịch Covid-19 hoặc có khả năng chịu ảnh hưởng của dịch. Công dân Việt Nam đang có mặt tại Hàn Quốc được đề nghị thường xuyên theo dõi và tuân thủ hướng dẫn của cơ quan chức năng sở tại để phòng tránh dịch.

Hiện có khoảng 200.000 công dân Việt Nam đang sinh sống, học tập và lao động tại Hàn Quốc, riêng tại thành phố Daegu là 8.285 người, tại tỉnh Bắc Gyeongsang là 18.502 người, trong đó có 333 người tại quận Cheongdo, một trong hai ổ dịch lớn của Hàn Quốc, theo thông cáo ngày 23/2 của Bộ Ngoại giao. Tính đến ngày 24/2, chưa có ghi nhận về người dịch vụ biên dịch Việt nhiễm bệnh ở Hàn Quốc.

Dịch Covid-19 khởi phát từ Vũ Hán từ tháng 12/2019, đã xuất hiện tại 58 quốc gia và vùng lãnh thổ với hơn 83.000 ca nhiễm, hơn 2.800 ca tử vong, hơn 36.000 người khỏi bệnh. Hàn Quốc ghi nhận gần 2.400 trường hợp nhiễm nCoV và 13 người thiệt mạng.

Để nhận được sự hỗ trợ, công dân liên hệ:

- Đường dây nóng Bảo hộ công dân của Đại sứ quán Việt Nam tại Hàn Quốc: +82 106 315 6618.

- Tổng đài Bảo hộ công dân: +84 981 84 84 84.

Nguyễn Tiến

Kazu Miura: 'Tôi muốn chơi bóng đến hơi thở cuối cùng'

Kazu Miura: 'Tôi muốn chơi bóng đến hơi thở cuối cùng' - VnExpress
×
Thứ bảy, 29/2/2020, 10:18 (GMT+7)

Kazu Miura: 'Tôi muốn chơi bóng đến hơi thở cuối cùng'

Cầu thủ người Nhật Bản Kazu Miura, vừa sang tuổi 53 hôm 26/2, nói về đam về và khát khao chơi bóng khi trả lời phỏng vấn tờ L'Équipe.

Năm 2020, "Vua Kazu" – như cách người Nhật Bản vẫn thường gọi ông, sẽ phá vỡ kỷ lục cầu thủ lớn tuổi nhất từng thi đấu chuyên nghiệp ở J-League và bóng đá thế giới... của chính ông. Ông chính là người đã truyền cảm hứng cho sự ra đời của nhân vật Tsubasa (hay Olivier Atton trong những phiên bản phương Tây) và đang trải qua mùa giải thứ 35 trong sự nghiệp.

Kazuyoshi Miura sinh ngày 26/2/1967. Ông rời Nhật Bản năm 15 tuổi và đến một ngôi trường bóng đá ở Sao Paulo. Ở miền đất của vũ điệu Samba, người đàn ông ấy chơi gần 100 trận chuyên nghiệp trong những màu áo khác nhau (Palmeiras, Jau, Coritiba và Santos). Ngay từ năm 20 tuổi, Kazu Miura đã là một huyền thoại ở Nhật Bản. Cha đẻ của bộ truyện tranh "Captain Tsubasa" được truyền cảm hứng một phần từ chính hình tượng Kazu Miura để sáng tác nên nhân vật Tsubasa, một tài năng bóng đá cũng từng đến với Brazil. Câu chuyện ấy về sau trở thành ấn phẩm thành công trên bình diện toàn cầu.

Hơn 3 thập kỷ sau, chúng tôi gặp Kazu tại Guam thuộc Mỹ - một hòn đảo quen thuộc và nổi tiếng với các du khách Nhật Bản, cách Tokyo khoảng ba giờ bay, khi ông đang chuẩn bị trước mùa giải. Hai tuần chuẩn bị miệt mài vào tháng 12 và thêm hai tuần nữa vào cuối tháng 1, "Tsubasa" đã sẵn sàng cho một chương mới trong sự nghiệp, mùa giải chuyên nghiệp thứ 35.

Vào tháng 1/2020, ông một lần nữa ký hợp đồng thêm một năm với CLB Yokohama FC. Từng là cầu thủ trẻ đầu tiên trở về quê nhà trong tư cách của một siêu sao vào thập niên 1990, Kazu Miura đã chơi 89 trận cho đội tuyển Nhật Bản và ghi 55 bàn. Số phận đưa ông đến Italy, Croatia và Australia, để rồi giờ đây ngay tại quê hương, Kazu Miura trở thành cầu thủ chuyên nghiệp lớn tuổi nhất thế giới vẫn còn thi đấu.

Ở CLB Yokohama còn có một cầu thủ lớn tuổi khác, Daisuke Matsui, cựu cầu thủ của Le Mans và Saint-Etienne. Ở tuổi 38, Matsui mang tới ánh mắt của một "cầu thủ trẻ" khi nhìn vào thần tượng của mình: "Tôi lại phải cảm ơn anh ấy. Tôi bắt đầu chơi với Kazu năm 19 tuổi, anh ấy đã truyền cảm hứng cho tôi. Tôi cũng đến Guam cùng anh ấy, rồi chứng kiến cách Kazu tập luyện và tôi thực sự bị sốc. Anh ấy vẫn tràn trề một niềm say mê thuần khiết với bóng đá. Anh ấy không khác gì một đứa trẻ...". Và đây là ước mơ của Matsui: "Tôi muốn tặng cho anh ấy một quả penalty để Kazu bước đến và ghi bàn".

Tháng 3/2017, ở tuổi 50, Kazu trở thành cầu thủ chuyên nghiệp lớn tuổi nhất ghi bàn trong lịch sử bóng đá thế giới. Thế còn ở mùa giải này? "Tôi biết mình có thể vẫn tiếp tục ghi bàn", Kazu - người hầu như không bao giờ chấp nhận một cuộc phỏng vấn nào - bảo thế. Phải mất đến hơn một năm để tờ L'Équipe (Pháp) có cơ hội thực hiện cuộc phỏng vấn này với Kazu Miura.

Những khoảnh khắc ấn tượng của King Muira
 
 
Những khoảnh khắc ấn tượng của King Muira

- Kazu, hãy bắt đầu với một câu hỏi hiển nhiên nhất dành cho ông lúc này: Khi nào ông sẽ treo giày?

- Tôi cũng không biết nữa. Tôi nghĩ là tôi sẽ không bao giờ mất đi đam mê bóng đá, thế nên, cơ thể tôi sẽ quyết định. Khi nào tôi kiệt sức, khi nào tôi không còn có thể tập luyện nổi nữa, tôi sẽ treo giày. Ai nấy cũng hỏi tại sao năm nay tôi vẫn chơi bóng, tôi hiểu suy nghĩ của họ chứ, nhưng bản thân tôi thì không bao giờ hỏi mình câu đó cả.

- Trong mùa 2018, ông chỉ chơi 10 trận, và ba trận ở mùa 2019. Ông cũng 53 tuổi rồi, đâu còn thi đấu dễ dàng gì phải không?

- Đúng vậy. Tôi vẫn còn có thể chơi bóng, vì tôi đầu tư công sức cho khâu chuẩn bị và còn vì tôi không gặp phải chấn thương nào nghiêm trọng cả. Tôi biết rõ mình cần phải chuẩn bị ra sao để tiếp tục thi đấu. Tuy nhiên, được vào sân hay không thì còn tuỳ vào lựa chọn của HLV. Dù là một cầu thủ kỳ cựu hay một cầu thủ mới 18 tuổi, tất cả đều phải nghe theo quyết định của HLV.

- Ông có khi nào đặt câu hỏi với HLV về tuổi tác của bản thân?

- Không bao giờ. Tôi biết mình là người lớn tuổi nhất, do đó tôi phải giữ bình tĩnh và kiểm soát cảm xúc. Mọi người sẽ nhìn vào tôi như một tấm gương. Nhưng thường cứ sau một trận đấu mà tôi không được vào sân, tôi sẽ tự đi tập riêng để giữ bình tĩnh.

- Thường thì những cầu thủ bóng đá sẽ giải nghệ khi họ không còn đủ sức để tập luyện nữa. Ông thì sao?

- Vì tôi đặc biệt mà (cười to). Tôi hiểu rõ thời gian đẹp nhất đời cầu thủ của tôi đã trôi qua, và cũng tôi đã chạm đến cái giới hạn của thể trạng. Nhưng tôi luôn cố gắng cải thiện một chút và một chút nữa. Nói cách khác, đầu óc tôi không có giới hạn.

- Thậm chí ở tuổi 53?

- Bóng đá là môn thể thao tập thể, anh có thể làm được rất nhiều thứ ngay cả khi không còn tốc độ và sức mạnh của tuổi trẻ. Một cặp tiền đạo 51 tuổi và 17 tuổi có khi còn hay hơn một cặp 25 tuổi.

- Một cầu thủ trên 50 tuổi thường gặp những vấn đề nào?

- Đơn giản là cầu thủ ấy có nhiều thứ để lo hơn cho sức khoẻ của bản thân. Ví dụ, một người bình thường ở tuổi 50 tuổi sẽ phải chăm sóc sức khoẻ kỹ hơn, không được phép ăn quá nhiều. Nhưng cá nhân tôi thì phải ăn đủ chất để bù đắp cho phần cân nặng mất đi trong khâu tập luyện, nếu không, làm sao tôi có thể chạy được. Chưa kể ở độ tuổi này, tung ra một cú sút thôi cũng đã là khó khăn hơn rất nhiều.

- Mọi người dường như đều tôn sùng ông, họ gọi ông là "Vua Kazu". Ông cảm thấy như thế nào về việc đó?

- Khi ra đường, tôi thường được gọi là "Vua Kazu". Tôi vẫn hay cảm thấy ngại nếu có ai đó gọi mình như thế. Thật sự đấy! Vì trong mắt tôi, bóng đá chỉ có một vị vua duy nhất thôi, đó là "Vua Pele". Nhưng tôi xem đó là cách mà mọi người muốn dành sự tôn trọng cho mình sau những gì tôi làm 30 năm qua. Dù gì, tôi cũng từng là ngôi sao lớn nhất bóng đá Nhật Bản, trong những năm 1990.

- Thi đấu cho nền bóng đá nước nhà, đó có phải là một trọng trách của ông?

- Trở thành một thần tượng đâu có nghĩa là tất cả với tôi. Tôi vẫn thích mọi người xem tôi là một tấm gương hơn - một tấm gương trên sân lẫn ngoài đời. Năm tôi 25 tuổi, tôi cảm thấy cứ như thể mình là trung tâm của thế giới. Nhưng rồi từ tuổi 30 trở đi, tôi biết rõ nếu không có sự giúp đỡ, hỗ trợ từ người khác, tôi sẽ không thể tiếp tục tồn tại trong bóng đá. Nếu muốn chơi bóng đến năm 52 tuổi, tôi phải hiểu mình chỉ là một thành viên của một tập thể. Tôi cần phải khiêm tốn.

- Ông từng trở thành một tượng đài ở Nhật Bản vì ông thi đấu ở Brazil. Đó có phải là một hành trình tuyệt vời?

- Ngày còn bé, tôi đã luôn mơ đến một ngày được chơi bóng ở Brazil, được rê dắt bóng như Pele. Cha tôi từng là thành viên trong phái đoàn của Liên đoàn bóng đá Nhật Bản ở World Cup Mexico 1970, ông thực hiện những thước phim với chiếc camera Super 8. Hồi đó tôi mới ba tuổi, nhưng đã được xem những hình ảnh về Brazil của Pele. Những hình ảnh đó khắc ghi vào trí nhớ tôi. Bác tôi lại là một thầy dạy bóng đá, ông dạy tôi cách rê dắt bóng, các động tác kỹ thuật, cũng như kể cho tôi nghe về Pele. Tôi ấp ủ mong ước được khám phá tất cả.

Miura thời khoác áo Genoa.

- Vậy năm 15 tuổi thì ông đã đến đâu ở Brazil?

- Tôi đến đội trẻ của CLB Atletico Juventus ở bang Sao Paulo và ở một nhà trọ chuyên dành cho các cầu thủ trẻ mới lập nghiệp. Ban đầu tôi không nói được ngôn ngữ của họ, vì thế quá trình hoà nhập diễn ra rất khó khăn. Trong mắt người Brazil khi ấy, tôi chỉ là một cậu trai giàu có người Nhật, một khách du lịch muốn học về bóng đá. Họ không xem tôi là một cầu thủ nghiêm túc.

- Thế còn các HLV, họ nghĩ sao?

- Họ không nói gì, nhưng họ cũng không dạy tôi nghiêm túc. Họ chỉ xem tôi như một vị khách và không bao giờ cho tôi cơ hội để thi đấu, ngay cả trong một trận đấu tập. Tôi cảm thấy rất thất vọng. Tôi không có cơ hội để thể hiện mình. Đó là kiểu thái độ điển hình của người Nhật. Tôi mới 16 tuổi, tôi trẻ nhất đội ngày đó, tôi cũng nhỏ con nhất đội, và tôi nhanh chóng nản chí.

- Vậy mà ông vẫn có những bước tiến?

- Tôi có kỹ năng nhưng thiếu sự tin tưởng. Tôi bắt đầu được thi đấu cho một đội bóng là tập hợp những người nhập cư Nhật Bản, ở giải vô địch dành cho các doanh nghiệp. Chúng tôi thi đấu với các đội bóng của những công nhân nhà máy và nhân viên hành chính thành phố. Họ toàn là người lớn cả, và đội chúng tôi gặp rất nhiều khó khăn. Cuộc sống ở đó cũng không dễ dàng gì. Toilet thì không có cửa, không có vòi tắm nước nóng vào mùa đông, mùa hè phải tập luyện dưới cái nóng 40 độ C, và cả những chuyến đi xe buýt kéo dài 24 giờ,... Tất cả chúng đã dạy cho tôi tính kiên trì và nỗ lực. Tôi đã chiến thắng được trận chiến tinh thần ấy.

- Ông có nhớ gì về lần đầu gặp Pele?

- Tất nhiên nhớ chứ! Khi đó tôi ở Santos, CLB của Pele (Kazu đến Santos năm 1986, lúc 19 tuổi và thêm một giai đoạn nữa vào năm 1990). Chỉ khoác lên người chiếc áo đấu đó thôi cũng đã là một niềm vinh dự lớn lao. Thế rồi một ngày nọ, khi tôi đang cùng tập luyện ở đội trẻ, Pele bước vào phòng thay đồ. Ông đến để chụp ảnh cho CLB. Pele nhìn thấy tôi, tiến lại gần và nói: "Cậu có biết Kamamoto không? Anh ta là một tiền đạo to lớn?" Tôi quá phấn khích khi Pele nói tốt về một cầu thủ Nhật Bản. Tôi sẽ không bao giờ quên được ngày hôm ấy.

- Ông cũng từng chơi bóng ở châu Âu, đã đến Zagreb, Croatia vào cuối sự nghiệp. Nhưng chúng tôi còn nhớ cả hành trình của ông đến với Genoa, ở Serie A mùa 1994-1995. Có phải ông cũng mơ ước được chơi bóng tại Italy?

- Thời tôi còn ở Brazil, mỗi tuần luôn có một trận Serie A được chiếu trên truyền hình. Tất cả ngôi sao Brazil đều đến đó. Zico, Socrates, Falcao, Careca, Alemao, Dunga,... Và vì thế, tôi cũng mơ ước được đến Italy. Nhưng ngay trận đầu tiên gặp AC Milan, tôi đã chấn thương. Tôi bị gãy xương mũi sau một pha bóng với Franco Baresi và phải ngồi ngoài hai tháng. Cuối cùng, tôi được chơi 21 trong 34 trận của mùa giải. Tuy là cầu thủ Nhật Bản đầu tiên chơi bóng ở Italy, tôi luôn có cảm giác mình đã thất bại vì chỉ ghi được một bàn. Dẫu sao thì đó cũng là bàn thắng vào lưới Sampdoria trong một trận derby, và nó giúp tôi để lại được dấu ấn. Một vài năm trước, khi tôi quá cảnh ở sân bay của thành phố Naples, tôi tìm thấy một mảnh giấy kèm theo lời nhắn trên vali của mình từ một nhân viên sân bay: "Cảm ơn ông vì bàn thắng vào lưới Sampdoria." Tin nổi không?! Thời điểm đó là 20 năm sau khi tôi rời Genoa.

- Thế ông có những liên hệ nào với bóng đá Pháp không?

- Cầu thủ người Pháp khiến tôi ấn tượng nhất là Jean-Pierre Papin. Tôi từng được mời tham gia vào một vài buổi tập của AC Milan và tôi thật sự bị hút hồn bởi kỹ thuật của ông ấy. Papin ở một đẳng cấp khác phần còn lại. Sau này, Papin từng mời tôi đến trận đấu kỷ niệm sinh nhật tuổi 50 của ông ấy ở Marseille, vào ngày 30/5/1999. Tôi góp mặt vào đội ‘Những người bạn của Papin’, cùng với Zidane, Cantona, và được chỉ đạo bởi HLV Aime Jacquet. Tôi rất tự hào vì vinh dự đó.

- Trong màu áo tuyển Nhật Bản, ông cũng từng đối đầu tuyển Pháp.

- Phải, vào năm 1994, chúng tôi thua 1-4 ở Tokyo. Pháp khi ấy là một tập thể khá đẹp. Papin, Cantona, Ginola, Deschamps, Desailly, Blanc. Tôi cũng rất thích Djorkaeff. Tôi bất ngờ khi họ không có vé tham dự World Cup 1994 ở Mỹ. Trong lễ bốc thăm World Cup ở Nga, tôi được mời tham dự với tư cách là một huyền thoại của FIFA cùng với Pele, Maradona, Ronaldinho, Blanc, Desailly, Drogba. Marcel Desailly chúc mừng tôi vì tôi vẫn còn chơi bóng. Tôi có gặp Laurent Blanc ở phòng gym của khách sạn, ông ấy vô cùng bất ngờ khi thấy tôi tập nặng. Chúng tôi cùng nhau kể lại trận đấu nổi tiếng giữa Nhật Bản và Pháp năm 1994. Ông ấy không thể tin rằng sau ngần ấy năm trôi qua, tôi vẫn còn là cầu thủ chuyên nghiệp.

- Tuyển Nhật Bản của ông cũng từng dừng bước ở vòng loại World Cup 1994, như tuyển Pháp ở trận gặp Bulgaria - sau khi Iraq ghi bàn thắng ở phút bù giờ, gỡ hòa. Rồi kỳ World Cup 1998, ông không được gọi vào đội hình. Làm sao ông có thể nuốt trôi được việc chưa bao giờ tham dự World Cup?

- Năm 1994, đó thật sự là một bi kịch quốc gia. Còn năm 1998, đó là sự lựa chọn của HLV Takeshi Okada. Tôi là chân sút tốt nhất ở giai đoạn play-off. Tuy không oán giận Okada, chuyện đó vẫn là một cú sốc tinh thần, vì năm ấy là lần đầu tiên Nhật Bản dự World Cup. Khi đó, tôi cảm thấy mâu thuẫn. Có lúc tôi còn nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ được nhìn nhận là một cầu thủ chuyên nghiệp nếu không một lần chơi ở World Cup. Tôi cảm thấy mình không có giá trị gì cả. Đó vẫn là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi muốn kết thúc sự nghiệp chơi bóng.

Miura xem việc không được dự World Cup là một trong những niềm đau lớn nhất sự nghiệp. Ảnh: Reuters.

- Vậy điều gì hồi sinh lại con người ông?

- Vì cuộc gặp với Philippe Troussier. Cuối năm 1999, hợp đồng của tôi với CLB Tokyo không được ký tiếp, tôi chẳng còn gì cả. Thế rồi, Troussier, người vừa được bổ nhiệm làm HLV trưởng tuyển Nhật Bản khi đó, gọi tôi trở lại đội tuyển. Ông ấy bấy giờ đang xây dựng một tập thể mới để chuẩn bị cho kỳ World Cup 2002 ở Nhật Bản, với những cầu thủ trẻ. Ông ấy cần hai hay ba lão tướng được nể trọng trong đội hình để làm gương cho các cầu thủ trẻ.

- Vậy là Troussier đã khiến ông bị ấn tượng mạnh?

- Lần đầu tiên chúng tôi trò chuyện là lúc đang tắm Onsen dưới chân núi Phú Sỹ, trong một đợt tập huấn. Tôi không nói tiếng Anh giỏi lắm, ông ấy cũng vậy, nhưng chúng tôi vẫn hiểu ý nhau. Tôi cảm thấy mình được tôn trọng và với tôi, được tôn trọng là thứ quan trọng với mỗi con người, nó mang đến sức mạnh tinh thần và là một triết lý sống. Trong mắt Troussier, một cầu thủ mà không thể nói chuyện được trước tập thể thì không tài nào thể hiện được mình trên sân cả. Vạn vật đều có liên hệ với nhau. Từ đó, một chương mới mở ra trong sự nghiệp của tôi. Điều đó thôi thúc tôi đến với Croatia, để hồi sinh lại bản thân. Tôi biết rằng mình vẫn còn yêu bóng đá lắm, tình yêu bóng đá vẫn mãi sống trong con người tôi, ngay cả khi những ước mơ không thể thành hiện thực.

- Vậy còn nỗi đau World Cup 1998, nó coi như đã đóng lại?

- Không, không bao giờ. Nhưng chúng ta cần phải lật cuộc đời sang một trang mới, phải tiếp tục chơi bóng. Thậm chí, tôi cảm thấy mình ngày càng trưởng thành và hoàn thiện hơn, cả trên sân bóng lẫn ngoài đời. Nhưng như tôi nói rồi, đó vẫn là một vết thương lòng. Mỗi lần xem Nhật Bản thi đấu ở World Cup, như năm 2018 ở Nga, tôi lại càng cảm thấy nhói đau.

- Phần nào đó, ông là nguồn cảm hứng cho nhân vật Olivier Atton trong "Đội trưởng Tsubasa". Tác giả Yoichi Takahashi từng nói thế này: "Cho dù tôi chủ yếu được truyền cảm hứng bởi Kempes và Maradona, nhưng tôi thật sự muốn nhân vật Olivier Atton phải có nhiều điểm tương đồng với Kazu Miura. Vì ông ấy chính là cầu thủ bóng đá người Nhật Bản đầu tiên thi đấu ở Brazil". Ông cảm thấy sao khi mình là nguồn cảm hứng cho dịch vụ biên dịch một nhân vật huyền thoại như thế?

- Tôi thật sự rất tự hào, nhưng thú thật là tôi chưa bao giờ đọc bộ truyện manga nổi tiếng đó cả, cũng như chưa bao giờ xem tập phim nào trên truyền hình. Khi bộ truyện được xuất bản, tôi vẫn còn đang ở Brazil. Thực tế thì mọi người rất hay nói về tác phẩm đó, nhưng tôi không cảm thấy mình giống với nhân vật Atton nổi tiếng kia. Nhưng OK, tôi hứa, tôi sẽ đọc. Mà tôi cũng biết là ở nước các anh, truyện manga Nhật Bản nổi tiếng lắm.

Miura là hình mẫu ngoài đời thực, là cảm hứng để tác giả Yoichi Takahashi sáng tác nên bộ truyện tranh "Đội trưởng Tsubasa".

- Trong số cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử bóng đá thế giới, không tính đến Pele – vốn là người ông tôn thờ - thì còn ai thật sự truyền cảm hứng cho ông không? Cruyff hay Maradona chẳng hạn?

- Khó nhỉ... Nếu phải chọn thì chắc tôi sẽ chọn Maradona, vì tôi thích cái tính ngông cuồng của ông ấy. Tôi thích phong thái của Maradona, ông ấy nói ra những gì mình thích trước bất kỳ ai. Cruyff thì lại thanh tao, nhã nhặn và đạo mạo. Maradona thì còn là hình ảnh biểu trưng của sự phản kháng trước chủ nghĩa bảo thủ, cá tính hiện đại, chống lại những trật tự vốn có của xã hội.

- Vậy còn Michel Platini?

- Ông ấy hả?! Trông hơi giống như một tay mafia, đúng không nhỉ? Gương mặt ông ấy hơi giống với một gangster. Tính tình ông ấy có lạnh lùng không? Mà kiểu người như vậy phổ biến ở Pháp lắm hả?

- Ở Pháp, Platini và Zidane là những người được nể trọng, họ là những huyền thoại bóng đá. Ngay cả sau khi Zidane húc đầu vào người Materazzi ở chung kết World Cup 2006.

- Cũng hợp lý khi họ được yêu mến. Họ đều từng là những cầu thủ kiệt xuất. Thứ bóng đá của Zidane là siêu lịch lãm, như nghệ thuật vậy và giống với Maradona. Nhưng một huyền thoại khép lại sự nghiệp của mình theo cách đó thì đúng là độc nhất vô nhị!

- Thế ông nhận xét thế nào về Kylian Mbappe? Cậu ấy thậm chí còn đang được so sánh với Pele ở Pháp đấy.

- Cậu ấy rất có tướng tá và lại còn rất trẻ nữa. Nhưng so với Pele thì... Ngày nay, gần như là không thể để một cầu thủ nào đó viết nên sự nghiệp như Pele. Vô địch World Cup tận ba lần, tôi không biết liệu còn có ai làm được không nữa.

- Vậy Neymar?

- Tôi thất vọng với cậu ấy lắm. Cậu ấy chỉ cố bị phạm lỗi hơn là cố chơi bóng.

- Thôi quay trở lại về ông. Ông hình dung thế nào vào ngày mình giải nghệ?

- Có lẽ là tôi sẽ không tuyên bố giải nghệ. Tôi muốn cứ thế kết thúc một buổi tập, chạy trên sân, tự mình cảm nhận rằng: Thế là hết. Tôi không tưởng tượng ra nổi cảnh mình nói lời giã biệt trước 50.000 người ở một SVĐ, dù tôi biết người hâm mộ sẽ muốn nói điều gì đó với tôi.

Miura đang cùng Yokohama FC chuẩn bị cho mùa giải 2020.

- Vậy khi nào ông sẽ làm điều đó?

- Tôi không nghĩ về điểm dừng. Tôi nói thật! Dù tôi biết thi đấu thêm năm năm nữa sẽ rất khó, có thể là hai hay ba năm... Nhưng tôi không nghĩ về ngày đó. Tôi chưa có ý định giải nghệ. Trở thành một HLV, một vị chủ tịch CLB, một giám đốc điều hành, hay một chuyên gia bình luận trên truyền hình... tất cả chẳng thú vị gì với tôi. Tôi chỉ muốn là một "jogador" (Kazu nói bằng tiếng Bồ Đào Nha, nghĩa là "cầu thủ"). Trong tiếng Pháp, "jogador" nói sao nhỉ?

- Joueur.

- OK. Tôi muốn là một "joueur" (Kazu nói bằng tiếng Pháp, nghĩa là "cầu thủ"). Đó là ước muốn duy nhất của tôi. Nếu có thể thì đến khi nào trút hơi thở cuối cùng mới thôi. Khi tôi chết, tôi không muốn người ta thông báo rằng "cựu cầu thủ Kazu Miura đã qua đời", mà tôi muốn họ nói rằng "cầu thủ Kazu Miura đã qua đời".

Hoàng Thông dịch